THẤT BẠI trong khâu chuẩn bị là chuẩn bị cho một THẤT BẠI!

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2020

Tri ân ngược!

Ngày lễ tri ân nhằm tôn vinh truyền thống tôn sư trọng đạo nhưng đâu đó vẫn còn những kiểu “tri ân ngược” để mua lợi cho cá nhân rất cần lên án để dẹp bỏ.

Sẽ có người thắc mắc “tri ân ngược” là thế nào? Đó là kiểu thầy cô giáo lại mang phong bì, quà cáp đi biếu xén chính học sinh cũ mà mình đã từng dạy trước đây.
Làm chuyện ngược đời này chỉ vì giờ đây học sinh cũ lại là lãnh đạo của thầy cô giáo cũ.
Nếu như trước kia, học trò có thi đỗ đạt làm quan to đến tể tướng, quyền thế chỉ đứng dưới một người mà đứng trên vạn người nhưng khi về làng gặp thầy giáo cũ họ vẫn cung kính, quỳ lạy hành lễ theo đúng đạo thầy trò.
Ngày lễ, Tết vẫn tới thăm thầy với lòng thành kính thì ngày nay, đạo lý ấy đã bị không ít người cơ hội làm đảo lộn lên hết thảy.
Chúng tôi gọi đây là kiểu “tri ân ngược”, là vấn nạn. Bởi, không chỉ xảy ra ở một địa phương mà khá nhiều nơi hiện vẫn đang tồn tại kiểu “tri ân” biến tướng này.
Đây không phải là nét đẹp trong văn hóa của chúng ta mà chính là sự hoen ố trong tâm hồn những kẻ cơ hội cần phải lên án để dẹp bỏ.
Thầy cô cũng phải quà cáp, phong bì cho học trò
Cô M. Trưởng phòng giáo dục huyện K. còn khá trẻ.
Nghe hiệu trưởng trường tôi nói, cô ấy chính là học trò của cô từ hồi còn học lớp 5.
Sau này, khi vừa tốt nghiệp sư phạm ra trường cô hiệu trưởng cũng chính là giáo viên hướng dẫn tập sự cho cô M. những ngày tháng chập chững vào nghề.
Vậy mà từ ngày lên phòng làm cán bộ thì năm nào cô hiệu trưởng của chúng tôi cũng phải lo quà cáp để đi Tết cô M.
Cô giải thích với giáo viên, mình làm như thế là để họ bớt khe khắt cũng là vì anh chị em trong trường mình cả.
Không riêng cô M., cô Y. vốn là chuyên viên của phòng giáo dục phụ trách khối tiểu học.
Cô Y. chính là học trò và là nhân viên của hiệu trưởng một trường của đồng nghiệp tôi.
Từ ngày cô Y. lên làm chuyên viên của phòng, năm nào hiệu trưởng trường bạn cũng phải lo quà cáp, phong bì để đi lễ 20/11 thật chu đáo.
Chúng tôi cũng đã từng hỏi hiệu trưởng của mình, cô học trò cũ nay là trưởng phòng có bao giờ đi thăm cô giáo cũ?
Cô nói trước đang đi dạy thì có nhưng từ khi lên lãnh đạo đã không còn chuyện đó nữa và thay vào đó là cô phải đi thăm trò.

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2020

Chuyện về con khỉ mông đỏ

Họp lớp đầu năm, nàng công sở than "sao người ta dốt nát hơn em mà được lên làm sếp" liền được thầy giáo kể câu chuyện khiến cô nín lặng

Thầy giáo mở đầu bằng một câu hỏi: "Thế em biết vì sao năm xưa bạn Hùng được làm lớp trưởng thay vì em không?"

Đầu Xuân năm mới, cả lớp 12A1 của trường THPT nọ đi họp lớp theo truyền thống. Họ đã ra trường được 8 năm, giờ đây ai cũng lớn và trưởng thành cả. Thầy giáo có già đi đôi phần, không còn là người thầy phong độ lừng lững đứng trên bục giảng mà thay vào đó là một vẻ trầm tư, chín chắn và sâu lắng.
Phương Linh - một nhân viên kế hoạch truyền thông của công ty X nay cũng về họp lớp và sum vầy cùng bè bạn. Trong buổi cafe trò chuyện, khi được thầy giáo và các bạn hỏi về công việc, Linh than vãn:
"Dạ thưa thầy, công việc của em nhìn chung là cũng ổn, cũng có đồng ra đồng vào, nhưng em thì chẳng thấy hài lòng về vị trí hiện tại. Không biết ở đây có ai cùng hoàn cảnh với em không, nhưng chẳng hiểu vì đâu ở công ty có những kẻ đồng trang lứa, dốt nát hơn em, sai lầm nhiều hơn em mà người ta vẫn được lên làm sếp? Thành ra bao năm cống hiến em dậm chân tại chỗ thầy ạ!"
Thầy giáo nhìn Linh một hồi, rồi ôn tồn nói "Thế Linh biết vì sao ngày xưa thầy chọn bạn Hùng làm lớp trưởng thay em không? Bạn Hùng cũng mắc nhiều sai lầm, cũng không giỏi giang bằng em mà thầy vẫn tin tưởng hơn đấy thôi!"
Thầy lại tiếp tục kể một câu chuyện giải thích:
"Để thầy kể cho các em nghe về hiệu ứng "khỉ mông đỏ". Có một bầy khỉ leo cây, con nào leo lên ngọn cây sẽ giành chiến thắng. Khi con khỉ nhanh nhẹn nhất leo lên ngọn, tất cả các con ở bên dưới đều nhìn thấy chiếc mông đỏ của nó. Chúng đồng loạt cười ha ha và nhạo báng về chiếc mông ấy chứ chẳng ai tán dương vì chú khỉ ấy đã leo lên đỉnh cây.
Thực ra con khỉ nào cũng có mông đỏ, nhưng vì chúng ở dưới nên chỉ ít con nhìn thấy. Còn con khỉ chậm chạp nhất thì chẳng ai thấy mông đỏ của nó cả. Trong công việc cũng tương tự, mông đỏ chính là những sai lầm của mỗi người.
Em phải hiểu như thế này Linh ạ, chẳng có một ai hoàn hảo, không mắc sai lầm. Nhưng điều quan trọng, nhân vật mà em so đo ở kia, họ dám sai lầm, họ dám thất bại để thành công, để tiến xa hơn. Họ có sự trải nghiệm, và bởi họ làm việc nhiều nên trong quá trình làm việc mới để lộ ra khiếm khuyết. Nhưng những khuyết điểm ấy không đáng trách, mà nó là cơ sở cho quá trình trưởng thành hơn. Thất bại là mẹ thành công đúng không nào?
Năm xưa, thầy chọn Hùng làm lớp trưởng vì bạn ý xung phong làm nhiều nhiệm vụ, dù có sai sót nhưng sau đó bạn ấy đã sửa sai. Còn em thì luôn muốn làm mọi thứ hoàn hảo ngay từ đầu, mà điều ấy thật viển vông, thành ra em chẳng làm gì cả. Cho dù em có năng lực hơn Hùng, nhưng thầy không tin tưởng ở em!
Hãy mạnh dạn dám thử thách, dám dốt nát, dám thất bại để thành công hơn nhé!"
Nghe xong lời lẽ và câu chuyện của thầy giáo cũ, Linh bỗng cảm thấy nín lặng, cô không còn thấy bản thân thua thiệt nữa. Quả thực bài học này thực sự đắt giá và nó như cảnh tỉnh cho tính nết có chút sân si của cô. Chắc chắn trong năm mới 2020, Linh sẽ thật cố gắng, thử nhiều hơn để tiến xa trong sự nghiệp. 

Bài viết mới nhất