THẤT BẠI trong khâu chuẩn bị là chuẩn bị cho một THẤT BẠI!

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

Bài báo năm 1979 viết về chiến tranh biên giới: Tuyên bố của Chính phủ Việt Nam về cuộc chiến tranh xâm lược

"Ngày 17/2/1979, những người cầm quyền Trung Quốc đã ngang nhiên bắt đầu tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam".

Chúng tôi xin giới thiệu với quý độc giả bài đăng trên trang nhất báo Nhân dân số 9020, ra Chủ nhật ngày 18/2/1979 về cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc 1979:
Tuyên bố của Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam về cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam của những người cầm quyền Trung Quốc
Ngày 17/2/1979, những người cầm quyền Trung Quốc đã ngang nhiên bắt đầu tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam.

Chúng đã dùng nhiều sư đoàn bộ binh, thiết giáp, pháo binh có không quân yểm trợ, mở cuộc tiến công ồ ạt trên toàn tuyến biên giới Việt Nam - Trung Quốc. Chúng đã tiến công các thị xã Lao Cai, Móng Cái, các thị trấn Đồng Đăng, Mường Khương nằm sâu trong lãnh thổ Việt Nam.
Chúng đã đánh chiếm nhiều đồn biên phòng, nhiều vùng đất thuộc các huyện Đình Lập, Tràng Định, Lộc Bình, Văn Lãng của tỉnh Lạng Sơn; Trà Lĩnh, Hà Quảng, Quảng Hòa của tỉnh Cao Bằng; Mường Khương, Bát Xát của tỉnh Hoàng Liên Sơn; Phong Thổ của tỉnh Lai Châu; Bình Liêu của tỉnh Quảng Ninh.
Chúng đã gây ra nhiều tội ác nghiêm trọng, gây tổn thất lớn về người và của cho nhân dân Việt Nam.
Rõ ràng là, liên tiếp bị thất bại trong chính sách thù địch chống Việt Nam, những người cầm quyền Trung Quốc đã đi theo con đường cũ của bọn phong kiến Trung Quốc và bọn đế quốc thực dân, tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam, một nước độc lập có chủ quyền.
Xâm lược Việt Nam, chúng đã hoàn toàn phơi bày chủ nghĩa bành trướng, bá quyền nước lớn và chính sách phản động của chúng, đi ngược lại lợi ích của nhân dân Trung Quốc, phá hoại nghiêm trọng tình hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc.
Xâm lược Việt Nam, những người cầm quyền Trung Quốc đã chống lại cả hệ thống xã hội chủ nghĩa, phong trào độc lập dân tộc, phá hoại hòa bình và ổn định ở Đông Nam Á và trên thế giới.
Cuộc chiến tranh xâm lược của chúng đã chà đạp thô bạo các nguyên tắc sơ đẳng nhất trong quan hệ quốc tế và Hiến chương Liên Hợp Quốc, là một thách thức láo xược đối với mọi người yêu chuộng hòa bình và công lý.
Từ mấy năm nay và nhất là thời gian gần đây, mặc dù những người cầm quyền Trung Quốc ngày càng tăng cường khiêu khích và đe dọa, nhân dân và Chính phủ Việt Nam vì hòa bình và hữu nghị đã hết sức tự kiềm chế, tìm mọi cách để giải quyết bằng thương lượng mọi vấn đề trong quan hệ giữa hai nước.
Nhưng bất chấp mọi lẽ phải, chúng vẫn tiếp tục lấn tới, chủ động gây ra chiến tranh xâm lược Việt Nam.
Đứng trước họa xâm lược đó của những người cầm quyền phản động Trung Quốc, quân và dân Việt Nam không có con đường nào khác phải dùng quyền tự vệ chính đáng của mình kiên quyết đánh trả bọn xâm lược.

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2020

Tri ân ngược!

Ngày lễ tri ân nhằm tôn vinh truyền thống tôn sư trọng đạo nhưng đâu đó vẫn còn những kiểu “tri ân ngược” để mua lợi cho cá nhân rất cần lên án để dẹp bỏ.

Sẽ có người thắc mắc “tri ân ngược” là thế nào? Đó là kiểu thầy cô giáo lại mang phong bì, quà cáp đi biếu xén chính học sinh cũ mà mình đã từng dạy trước đây.
Làm chuyện ngược đời này chỉ vì giờ đây học sinh cũ lại là lãnh đạo của thầy cô giáo cũ.
Nếu như trước kia, học trò có thi đỗ đạt làm quan to đến tể tướng, quyền thế chỉ đứng dưới một người mà đứng trên vạn người nhưng khi về làng gặp thầy giáo cũ họ vẫn cung kính, quỳ lạy hành lễ theo đúng đạo thầy trò.
Ngày lễ, Tết vẫn tới thăm thầy với lòng thành kính thì ngày nay, đạo lý ấy đã bị không ít người cơ hội làm đảo lộn lên hết thảy.
Chúng tôi gọi đây là kiểu “tri ân ngược”, là vấn nạn. Bởi, không chỉ xảy ra ở một địa phương mà khá nhiều nơi hiện vẫn đang tồn tại kiểu “tri ân” biến tướng này.
Đây không phải là nét đẹp trong văn hóa của chúng ta mà chính là sự hoen ố trong tâm hồn những kẻ cơ hội cần phải lên án để dẹp bỏ.
Thầy cô cũng phải quà cáp, phong bì cho học trò
Cô M. Trưởng phòng giáo dục huyện K. còn khá trẻ.
Nghe hiệu trưởng trường tôi nói, cô ấy chính là học trò của cô từ hồi còn học lớp 5.
Sau này, khi vừa tốt nghiệp sư phạm ra trường cô hiệu trưởng cũng chính là giáo viên hướng dẫn tập sự cho cô M. những ngày tháng chập chững vào nghề.
Vậy mà từ ngày lên phòng làm cán bộ thì năm nào cô hiệu trưởng của chúng tôi cũng phải lo quà cáp để đi Tết cô M.
Cô giải thích với giáo viên, mình làm như thế là để họ bớt khe khắt cũng là vì anh chị em trong trường mình cả.
Không riêng cô M., cô Y. vốn là chuyên viên của phòng giáo dục phụ trách khối tiểu học.
Cô Y. chính là học trò và là nhân viên của hiệu trưởng một trường của đồng nghiệp tôi.
Từ ngày cô Y. lên làm chuyên viên của phòng, năm nào hiệu trưởng trường bạn cũng phải lo quà cáp, phong bì để đi lễ 20/11 thật chu đáo.
Chúng tôi cũng đã từng hỏi hiệu trưởng của mình, cô học trò cũ nay là trưởng phòng có bao giờ đi thăm cô giáo cũ?
Cô nói trước đang đi dạy thì có nhưng từ khi lên lãnh đạo đã không còn chuyện đó nữa và thay vào đó là cô phải đi thăm trò.

Bài viết mới nhất